Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

VƯỢT QUA KHỦNG HOẢNG

Cáo về tinh khôi
Tác giả: Ngô Ngọc Châu      03/06/2013 07:20
cao-ve-tinh-khoi/ceo-the-gioi/ 
Ngay sau khi vụ bê bối lan ra, Murdoch đóng cửa tờ News of the World và dùng doanh số bán báo làm từ thiện.

Ngay sau khi vụ bê bối lan ra, Rupert Murdoch đóng cửa tờ News of the World và dùng doanh số bán báo làm từ thiện.
Khi Rupert Murdoch, ông chủ của News Corp., ra điều trần trước Quốc hội Anh vào ngày 19.7.2011 để trả lời chất vấn về vụ nghe lén thông tin điện thoại của tờ báo lá cải News of the World (thuộc News Corp.), hầu như ai cũng nghĩ rằng ngày tận thế của đế chế truyền thông 33 tỉ USD này đã đến.
Độc giả tẩy chay các tờ báo của Murdoch. Cổ phiếu của News Corp. rớt giá thê thảm. Các nhà chính trị phẫn nộ, buộc Murdoch phải từ bỏ thương vụ mua lại nhà cung cấp dịch vụ truyền hình Anh đang ăn nên làm ra British Sky Broadcasting Group (BSkyB), thương vụ lớn nhất từ trước đến nay của Murdoch. Giới làm luật tại Mỹ và Anh kêu gọi tiến hành các cuộc điều tra cách thức hoạt động của News Corp.
Các kịch bản xấu nhất đã được đặt ra: Murdoch có thể sẽ rời khỏi vị trí điều hành News Corp; Ủy ban Truyền thông Liên bang (FCC) có thể sẽ rút giấy phép của News Corp tại Mỹ; Các nhà điều hành chính sách Anh có thể sẽ buộc News Corp. phải bán đi 39% cổ phần trong BSkyB; Mỹ có thể sẽ tiến hành một cuộc điều tra sâu rộng vào hoạt động của News Corp; Hay Ủy ban Chứng khoán Mỹ có thể sẽ đệ đơn kiện Tập đoàn... Thế nhưng, tất cả những kịch bản đó đã không xảy ra.
“News Corp. vẫn thoát hiểm mà không bị thiệt hại gì đáng kể. Đúng là không thể tin nổi”, Claire Enders, nhà sáng lập hãng nghiên cứu truyền thông Enders Analysis (có trụ sở tại London), nhận xét.
Ngay tại lúc này, tức 2 năm sau vụ bê bối nghe lén thông tin điện thoại, Murdoch vẫn còn ngồi chễm chệ tại News Corp. Tập đoàn này thay vì co cụm như dự báo, lại tăng trưởng mạnh. Vào cái ngày trước khi Murdoch phải ra điều trần trước Quốc hội Anh, cổ phiếu News Corp. đóng cửa với giá 14,96 USD. Nhưng đến ngày 17.5.2013, giá là 33,35 USD/cổ phiếu. Lợi nhuận năm 2012 của Tập đoàn cũng tăng lên mức 1,41 USD/cổ phiếu so với 1,14 USD/cổ phiếu của năm 2011.
Murdoch đã vượt qua những hiểm nguy đó như thế nào? “Biệt tài của Murdoch là không chỉ biết cách thoát hiểm mà còn bước ra khỏi mớ bòng bong với tư cách là người chiến thắng”, nhà báo Úc Neil Chenoweth viết trong một cuốn tiểu sử về Murdoch xuất bản năm 2002.
Thực ra, vụ bê bối nghe lén điện thoại từng xảy ra vào năm 2006 khi Clive Goodman, một phóng viên của News of the World, bị bắt do thâm nhập vào hộp thư thoại của gia đình hoàng gia Anh. Trong 5 năm tiếp theo, mặc dù có một số chứng cứ mới nhưng Murdoch đã nhanh chóng dập tắt vụ việc, nói đó là hành động sai trái của một số nhân viên và những người này đã bị ông trừng phạt thích đáng.
Nhưng Murdoch đã không thể lấp liếm được nữa khi vào ngày 4.7.2011, tờ Guardian có bài viết nói rằng trong số các nạn nhân của vụ nghe lén điện thoại có Milly Dowler, một bé gái 13 tuổi đã bị mất tích và sau đó phát hiện đã bị giết. Để làm dịu làn sóng phẫn nộ trong công chúng, ngay sau khi vụ bê bối lan ra, Murdoch tuyên bố đóng cửa tờ News of the World và tất cả doanh số bán từ sạp báo sẽ được gửi vào từ thiện.
Tiếp đó, để trấn an các nhà đầu tư đang lo lắng trước việc giá cổ phiếu News Corp. bị sụt giảm, Murdoch tuyên bố Tập đoàn sẽ tăng gấp 3 lần số tiền bỏ ra để mua lại cổ phiếu quỹ so với kế hoạch ban đầu, tăng lên mức 5 tỉ USD. “Đó là một ngạc nhiên lớn và là một dấu hiệu rất tích cực”, David Bank, chuyên gia phân tích tại RBC Capital Markets, nhận xét vào lúc đó.
Trong những ngày tiếp theo, Murdoch tiếp tục thể hiện thiện chí. Ông gặp riêng gia đình nạn nhân Milly Dowler tại một khách sạn ở London và đích thân xin lỗi. Ngày tiếp theo, ông đăng lời xin lỗi công khai trên nhiều tờ báo. Một vài ngày sau đó, Murdoch đã ra điều trần trước Quốc hội. “Đây là ngày nhục nhã nhất đời tôi”, ông nói tại hôm điều trần.
Sau đó, Murdoch cho nghỉ việc những nhà điều hành cấp cao ở London - một động thái một số người cho là nước cờ thí của Murdoch. Rebekah Brooks, con cưng của Murdoch từng được ông cất nhắc lên vị trí Tổng Giám đốc News International, cũng bị cho ra rìa. Murdoch nhiều lần nhắc đi nhắc lại rằng mất đi Brooks như mất đi đứa con gái của mình.
Không chỉ xin lỗi, chấp nhận mất những đệ tử ruột, Murdoch còn thể hiện mình rất tích cực trong công tác hỗ trợ cảnh sát điều tra tìm chứng cứ. Ông đã chọn Joel Klein, nguyên là công tố viên liên bang, cho công việc này.
Klein đã thành lập một tổ chức do News Corp. tài trợ gọi là Ủy ban Quản trị và Các tiêu chuẩn (MSC). Với sự giúp đỡ của MSC, Scotland Yard, cơ quan cảnh sát Anh, đã nhanh chóng bắt được cả tá nhân viên cấp thấp của News Corp. Đến tháng 2.2012, các báo cáo trên các tờ báo của Murdoch đã than phiền rằng MSC đã quá năng nổ trong việc hợp tác điều tra. Thậm chí, tờ Sun của Murdoch còn mô tả nó giống như một cuộc săn lùng phù thủy thời Trung cổ.
Nhiều nghị sĩ Quốc hội Anh đã bị thuyết phục khi nhìn thấy cảnh MSC hành động. “Đã có nhiều mối hoài nghi, không chỉ là từ những người không ưa Murdoch, cho rằng Murdoch diễn tuồng. Nhưng họ đã sai. Vì trong nhiều trường hợp, MSC đã đi ngược lại với quyền lợi của Murdoch”, Louise Mensch, lúc đó là nghị sĩ của Quốc hội Anh, nhận xét.
Mùa thu năm 2011, News Corp. đã tung ra Compensation Scheme, một chương trình tự nguyện nhằm dàn xếp về tài chính với các nạn nhân bị nghe lén điện thoại. Theo cảnh sát, tính đến tháng 2.2013, Murdoch đã giải quyết được gần 700 trường hợp.
Các vụ dàn xếp này tốn của Murdoch khoảng 250 triệu USD phí pháp lý và thêm 25 triệu USD tiền dàn xếp tranh chấp. Lewich, vị luật sư ở Washingon, cho biết: “Số tiền dàn xếp đã giúp cho vụ việc không bị đưa lên trang bìa của các tờ báo. Mà có tốn kém gì cho cam! Chỉ là một con số rất nhỏ, so với mức tăng giá trị cổ phiếu của Tập đoàn”.
Lúc đỉnh điểm của cuộc khủng hoảng năm 2011, nhiều người tin chắc rằng vụ bê bối thế nào cũng vượt qua khỏi biên giới nước Anh. Thế nhưng, điều đó chưa bao giờ xảy ra. Gần 7 năm sau vụ bắt bớ nghe lén thông tin điện thoại đầu tiên xảy ra tại Anh, không có một nạn nhân nào ở Mỹ nào nói rằng mình bị nghe lén điện thoại.
Không chỉ thí tốt ở lĩnh vực nhân sự, để thoát hiểm, Murdoch đã chấp nhận buông con mồi béo bở đang săn: BSkyB. Giới chuyên gia nhận định, nếu mua BSkyB, News Corp. đã thu được một khoản lãi còn lớn hơn 1,4 tỉ USD lãi ròng có được trong năm ngoái.
Dưới sức ép của cổ đông, ông cũng chấp nhận rời bỏ việc điều hành mảng báo chí - niềm đam mê của ông. Cụ thể, mùa hè năm 2012, News Corp. quyết định tách Tập đoàn ra làm 2, gồm mảng xuất bản và mảng truyền hình - phim ảnh. Việc chia tách dự kiến sẽ hoàn tất vào ngày 28.6 tới. Murdoch sẽ là Chủ tịch của cả 2 công ty sau chia tách nhưng chỉ là CEO mảng giải trí.
Dù gì đi nữa, trong cuộc khủng hoảng này, Murdoch cũng là người chiến thắng. “Chiến thắng lớn đối với Murdoch là vụ bê bối này đã không vượt ra khỏi Đại Tây dương”, Levick nói 
(Theo BW)

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Con Người Và Lời Nói

T/S Alan Phan
25 Feb 2013
“Lời nói định nghĩa cá tính cùa con người và những hành động tiếp theo…” (Richard Reeves)
Khi tôi làm Chủ Tịch và CEO của Hartcourt, một công ty có thị giá khoảng 700 triệu USD trên sàn chứng khoán Mỹ vào 1999, các thành viên cũa HDQT và các tư vấn gần như buộc tôi phải ghi tên vào học một lớp kỹ năng “tạo hình ảnh” (image buiding) ở Los Angeles, với giá là 20,000 USD cho 6 tháng, mỗi tuần 2 giờ. Tôi phải học cách ăn nói cho đúng điệu trước công chúng và trong các buổi giao tiếp riêng; phải học cách đi đứng và kiểu trang phục nhằm gây ấn tượng; cách pha và uống rượu cũng như ăn uống như người lịch lãm và những chuyện linh tinh khác quá vụn vặt và khôi hài nhằm “làm dáng thượng lưu” để lấy sự hài lòng của mọi người (trừ tôi).
Sau 2 tháng, tôi bỏ học. Tôi muốn phơi bày trước thiên hạ con người thực của tôi, không phải làm một diễn viên hay con rối để lòe mắt người khác trong giây lát. Sau cùng, về lâu dài, “con người thực” của tôi mới là cá thể phải thực thi những gì mình hứa hay đặt mục tiêu; và với công ty, những con số tài chánh và tăng trưởng lợi nhuận quan trọng hơn là những bài PR trên mạng truyền thông.
Tuy vậy, dù không phải là “người thượng lưu” như các đồng nghiệp của tôi mong muốn, tôi vẫn có nhiều đối tác tốt, khách hàng trung thành, nhân viên giỏi và bạn bè chân tình, thông hiểu và giúp đỡ tôi rất nhiều, nhất là khi đối diện với những khó khăn thử thách của các tình thế hiểm nghèo. Phần lớn cho biết là họ thích “con ngưỡi thực” của tôi, qua lời nói và việc làm, về lâu về dài, tạo sự tin cậy cần thiết để họ coi là “bạn, không giỏi nhưng tốt”. Quan trọng nhất là những lời nói tôi chia sẻ qua các câu chuyện hàng ngày và sự minh bạch trung thực thể hiện trong các hành động sau đó.
Một người phụ tá cũ nhận xét khi theo làm việc suốt ngày qua nhiều năm với tôi, ông để ý các câu nói tôi hay thốt ra thường xuyên nhất là:
  1. 1.      Tôi không biết
Một câu chuyện khôi hài ngày xưa khi chưa có google. Mọi người dùng Bách Khoa Toàn Thư (encyclopedia) để truy cứu các dữ kiện thông tin. Một mẩu quảng cáo nhỏ trên mục rao vặt,” Cần bán bộ encyclopedia toàn tập 26 cuốn với giá rẻ bằng 10% giá vốn. Mới lấy vợ…không cấn dùng nữa vì … vợ biết mọi thứ”. Câu nói khó nhất qua cửa miệng những người “ngu dốt” là thú nhận mình không biết. Mặc cảm và sĩ diện là 2 nhân cách hàng đầu của dân thích “nổ”, rất phổ cập với người Á Châu .
Chữ “tôi không biết” thực ra giúp tôi giải hóa nhiều tình huống khó khăn. Người đối diện thấy tôi thành thực; tôi có thì giờ thêm để tìm hiểu hay nghiên cứu sâu về một đề tài mới; và với nhân viên, ý tôi là nhắc khéo các anh chị phải lo làm việc hăng say hơn để tìm câu trả lời. Nếu đối tác và khách hàng cho tôi là ngu dốt, tôi cũng được lợi, vì trong kinh doanh, người ta hay “thương” người ngu và sợ người “khôn”. Một giải pháp quá đẹp và đơn giản.
  1. 2.      Tôi không hứa
Trong mọi cuộc thương lượng làm ăn, tôi dị ứng nhất với các lời hứa bậy. Tôi cho rằng đây là lãnh vực nên để dành riêng cho các ngài chánh trị gia. Lời hứa quan trọng hơn cà mọi vàng bạc châu báu vì khi thiên hạ mất niềm tin vào mình thì coi như mình sẽ mất tất cả. Khởi đầu với bạn bè, khách hàng, nhân viên, đối tác…rồi từ đó, tài sản, quyền lực và danh tiếng. Cái quý giá của lời hứa bắt chúng ta phải thật hà tiện, ngay cả khi mình dự đoán chắc đến 70-80%. Tương lai chứa nhiều bất ngờ với cả trăm yếu tố ảnh hưởng kết quả ngay ở những điều nhỏ nhặt.
Một việc tầm thường như khi hẹn giờ cho các buổi họp, tôi luôn đúng giờ, ngoại trừ trường hợp bất khả kháng (may mà điện thoại di động ngày nay giúp tôi báo trễ nếu gặp sự cố). Tôi gần như không làm ăn với những đối tác luôn trễ hẹn và trong các buổi tiệc cưới, tôi thường ái ngại cho các cô dâu chú rễ khi họ thề thốt là sẽ “yêu và sống với nhau suốt đời”, mặc cho giàu hay nghèo, khỏe hay bệnh, hay mọi khác biệt về tính tình hay sở thích.
  1. 3.      Tôi có thể sai
Khi làm một kế hoạch kinh doanh, mọi người dựa vào những căn cơ mang tính cách định kiến, chủ quan và khó xác định độ chuẩn. Cho nên câu nói thường xuyên của tôi trong mọi trình bày, diển giải, tôi phải thòng trước và sau câu, “tôi có thể sai”. Tôi không muốn nói ra vậy vì nó có thể giết chết hay trì hoãn phi vụ, nhưng tôi cho rằng tôi phải tôn trọng sự thông minh của đối tác và khách hàng khi cảnh báo họ điều này.
Khi biết nhận mình có thể sai trong các kết luận mà chỉ có tương lai mới trả lời được cũng giúp tôi chăm chỉ và cẩn thận hơn khi đặt giả thuyết hay khi thu nhặt dữ kiện.
  1. 4.      Tôi xin lỗi
Tôi nhận xét thấy trong các xã hội văn minh tiến bộ, các công dân đối xử với nhau lịch sự và nói câu “xin lỗi” (sorry) rất thường xuyên. Ngay cả khi họ vô tình bước qua hay đứng trước mặt mình trong thang máy, hay xe buýt…chữ sorry được dùng thoải mái để giữ hòa khí.
Trong những chuyện lớn hơn, tôi đã từng lái xe hơn 200 cây số để đến nhà một nhân viên dưới quyền cũ để “xin lỗi” về một sai lầm trong nhân định 8 năm trước khiến anh ta phải xin thôi việc. Anh cảm động nói ngay sau sự cố, anh muốn đón đường nện tôi một trận, nhưng dằn lại. Rồi anh lại may mắn tìm được một việc làm tốt hơn. Bây giờ, chúng tôi là 2 người bạn tốt.
Khi tôi nằm đợi mổ tim 12 năm trước, tôi ghi lại tên những người mà tôi tự hứa là sẽ đi gặp và xin lỗi nếu sống sót. Sau đó, tôi đã thực hiện lời hứa, dù không liên hệ được với 1/3 tổng số.
  1. 5.      Tôi cám ơn
Biết ơn là cốt lõi của bản chất con người tôi. Mỗi sáng ngủ dậy, khi thân thể không đau yếu, khi nhìn mặt trời lung linh qua bức màn, cùng tiếng chim hót, tôi cảm tạ Ơn Trên đã ban phúc lộc cho tôi sống thêm một ngày. Mỗi đêm trước khi đi ngủ, tôi ngồi thiền và nhớ lại những giúp đỡ hay kiến thức tôi đã nhận trong ngày từ người thân hay sơ, và tự nhủ lời cám ơn.
Mỗi giây phút trên thế gian, tôi cảm nhận sự nhiệm màu của Tạo Hóa, cái chân tình của những tấm lòng con người và sự thiêng liêng của một thiên nhiên trong sạch. Dĩ nhiên, đôi khi thất vọng cũng tràn đầy, với mình và với người; đôi khi phải đối diện với cái Xấu, cái Ác, cái Giả Dối, cái Vô Cảm, cái Bất Trí…nhưng những giây phút “biết ơn” phủ trùm tất cả. Tôi quên được những thất bại thua lỗ trên đường đời nhờ lòng biết ơn.
Năm câu nói như năm lời kinh, lập đi lập lại hàng ngày hàng giờ. Rồi mọi thứ trở thành thói quen và ăn sâu trong tiềm thức. Lớp học 20,000 USD có giá trị của nó, nhưng môn đó chỉ dành cho những ai quan tâm đến ấn tượng hời hợt bên ngoài. Với các bạn trẻ đang tiếp nối con đường sự nghiệp kiểu của tôi, bạn chỉ cần nhắc đi nhắc lại vài ngàn lần 5 câu nói trên. Và nếu các bác lãnh đạo, đại gia…thông suốt được triết thuyết bình dân, rẻ tiền…qua 5 câu nói trên, tôi tin chắc là một tương lai tươi sáng hơn sẽ đến với đất nước.
Alan Phan

Đàn cừu và bầy sói

15 December 2012
T/S Alan Phan
Một sự cố lúc lên 10 tuổi tạo nên một cảm nhận sâu sắc khiến tôi hiểu rõ mình hơn. Kiên, một thằng bạn thân luôn cặp kè bên tôi qua nhiều năm trường lớp, cùng tôi tạo cặp bài trùng giang hồ trong thế giới nhỏ bé của tuổi học trò. Cho đến một ngày, vì sự khích bác của một đứa con gái cùng học, chúng tôi chửi nhau và kết thúc bằng một cuộc vật lộn, giữa tiếng reo hò của nhóm.
Kiên lớn xác hơn tôi, nên sau một hồi, nó nằm trên và đấm liên tiếp vào mặt tôi. Sưng bầm, đau đớn, tôi loay hoay mò tìm được một cục đá lớn, đập thẳng vào trán nó. Máu phọt ra, Kiên sợ khóc rống và tôi cũng sợ, khóc theo. Sau khi lãnh thêm nhiều roi vọt từ thầy giám thị đến ông bố, chúng tôi làm lành và nắm tay nhau, hứa không bao giờ để một đứa nào, trai hay gái, làm sứt mẻ tình bạn. Nhất là một đứa con gái mập, mặt rỗ và hôi hám. Chúng tôi không hiểu ma quỷ nào đã khiến chúng tôi ngu thế.
Sau lần đó, vết máu trên trán Kiên ám ảnh tôi. Tôi tránh xa những cuộc cãi vả gây gỗ vì không muốn thấy những đau đớn mình gây ra cho kẻ khác. Ngược lại, Kiên thích đánh nhau hơn, trở nên tên du côn số một của trường. Hắn có thêm vài thằng lâu la phụ giúp và luôn gắng kéo tôi về phe hắn để phá làng phá xóm. Nhưng tôi từ chối và theo con đường học hành nghiêm chỉnh. Hắn thi rớt Tú Tài vài năm liên tiếp, còn tôi thì được học bổng qua Mỹ. Ngày về nước, tôi đến thăm gia đình, họ cho biết Kiên cầm đầu một băng đảng cướp, bị bắt đi tù ở Chí Hòa và chết trong tù sau một cuộc tranh chấp quyền lực gì đó của các tay xã hội đen.
Kiên có bản chất tốt. Hào hiệp, phóng khoáng, thích giúp đỡ người khác và trung thành với bạn bè. Nhưng khi diễn vai trò anh chị của giới giang hồ, Kiên tàn nhẫn vả lạnh lùng cho đúng vai diễn. Rất nhiều nhân vật khác ngoài đời, từ các chính trị gia đến các bố già, thường biểu hiện hội chứng quyền lực này và đều biến thái trầm trọng khi vai diễn đã nhập tâm xác.
Bóng tối của văn minh
Qua các nghiên cứu xả hội và nhận xét cá nhân, tôi thường chia con người trong xã hội thành 2 thành phần chính: sói và cừu. Sói sinh ra để săn, để cưỡng đoạt, để tạo dựng uy quyền, để làm “lãnh tụ” bằng bât cứ giá nào và đường nào. Cừu sinh ra để làm nạn nhân của sói, để được an phận và để phục vụ sói theo bản năng sinh tồn. Sói hay cừu đều có thể rất thông minh hay ngu dại, rất liều lĩnh hay sợ sệt, rất cuồng tín hay nghi ngại…nhưng khi hành động thì luôn chạy theo cá tính cơ bản của mình. Sói là sói và cừu là cừu. Cừu có thể hoang tưởng cho mình là sói; nhưng sói thì không bao giờ nhầm lẫn.
Biết rõ bản chất thiên nhiên của sói và cừu là hiểu được cái tương quan trong quan hệ quyền lực của thực tại, dù trên bình diện chánh trị, kinh tế, xã hội hay gia đình. Những cuốn sách gối đầu giường của các lãnh tụ (đang làm hay đang mong ước) về quyền lực phải là “Binh Thư Tôn Tử”, “The Prince” của Machiavelli và “ The 48 Laws of Power” của Greene. Những con sói muốn đi xa và sâu hơn trong sự nghiệp “lãnh đạo” cần đọc thêm tất cà những phù phép trong lịch sử của các quyền lực “cứng” như Hitler, Stalin, Pol Pot, Mao Trạch Đông, Napoleon…và những quyền lực “mềm” như Christ, Lincoln, Churchill, Warren Buffett, hay Ghandi.
Cá nhân tôi, sau bao học hỏi về lý thuyết, cũng như qua những trận đấu sinh tử trong đời làm ăn, rút ra được vài quy luật căn bản về quyền lực, không đầy đủ nhưng rất thiết yếu để các bạn trẻ “bớt ngây thơ” về thế giới của đàn cừu và bầy sói.
  1. 1.      Không bao giờ có chuyện nhượng quyền tự nguyện
Văn hóa từ chức hiện diện trong nhiều xã hội văn minh và nặng lòng tự trọng. Nhưng một con sói đúng nghĩa chỉ bước xuống khi không còn lựa chọn cho tương lai mình. Từ chức là hành động duy nhứt để cứu vãn chút hư danh còn sót lại. Trong những xã hội hoang dã hơn, hy vọng lãnh tụ sẽ tỉnh ngộ để nhường ngôi cho người tài giỏi hơn là một hiện tượng tự sướng dành riêng cho các trí thức tháp ngà ngây thơ và thích lý tưởng hóa thực tại. Những vị học giả này là những con cừu thông minh nhưng hèn kém và sợ sệt mọi đấu tranh có thể làm bẩn áo quần.
Tôi còn nhớ câu chuyện của một anh bạn bị vợ sói nắm đầu tuyệt đối trong mọi sinh hoạt 24/7, trong và ngoài nhà. Sau một chầu rượu và lời khuyên nhủ của bạn bè, anh chông cừu về nhà đóng cửa phòng, chỉ mặt vợ,” Gia đình này phải thay đổi. Tôi không thích một chút gì đang xẩy ra tại đây”. Bà vợ sói nghiêm giọng,” Tôi đồng ý hoàn toàn. Bắt đầu ngay bây giờ sẽ có những thay đổi lớn lao. Và tôi chắc là anh càng không thích những thay đổi này”.
  1. 2.      Không bao giờ có chuyện sói thương cừu và hy sinh cho cừu
Có những sói lãnh tụ diễn vai rất xuất sắc và mạng lưới PR của đàn em rất tinh xảo để đem một thông điệp và một hình ảnh tuyệt vời về lòng yêu nước thương dân, những hy sinh vì đại nghĩa trong quá khứ (phần lớn là BS đã được xịt nước hoa Gucci), và một viễn ảnh mê hoặc của một thiên đường đầy buffets, chân dài và siêu xe. Đây là những con sói cực kỳ nguy hiểm vì không những bầy đàn phe nhóm của chúng rất lớn rộng, mà chúng sẽ thu hút rất nhiều “cừu thơ ngây” mang nhiệt huyết và ngây dại của tuổi trẻ phục vụ những ý đồ ngông cuồng để phá hoại toàn diện xã hội.
Các loại sói thường phản bội và bán đứng các đàn anh, đàn em của chúng để đạt điều mong muốn. Chúng đối xử tệ hại với sói đỡ đầu và cả với tay chân bộ hạ nên sự yêu thương dành cho đám cừu hay đám sói đối thủ là chuyện không bao giờ xẩy ra. Đừng hoang tưởng về bản chất thực sự của các sói lãnh đạo.
  1. 3.      Các sói lãnh đạo không bao giờ “ngu”
Sói lãnh đạo có thể thiếu học vấn, không biết chuyên môn hay vụng về trong giao tiếp vì quen sống ở nhà quê hay rừng rú. Nhưng đừng đánh giá thấp trí thông minh sáng tạo của họ, nhất là khi phải đối đầu đánh đấm dối thủ và kẻ thù. Mao xem “trí thức không bằng cục phân” vì ông biết rằng thủ đoạn hay sự tàn bạo của ông sẽ dư sức bẻ gẫy mọi chống đối nửa vời của đa số người dân, có học hay không học.
Bao nhiêu sói và cừu đã bị tiêu diệt vì coi thường kỹ năng gian dối, tàn nhẫn và trí khôn của các sói lãnh đạo. Họ không hiểu là cái học sách vở không thể so sánh với kinh nghiệm chiến trường khốc liệt mà các sói lãnh đạo đã hấp thụ sau bao ân oán giang hồ.
  1. 4.      Săn theo bầy nhưng sẵn sàng giết nhau để chiếm quyền
Đặc tính dễ nhận ra nhất là sói sống theo đàn, săn theo bầy, luôn vâng lệnh lãnh tụ và khi tấn công kẻ thù thì rất lớp lang chiến thuật, không kém một đạo binh thời drones này. Tuy nhiên, chỉ cần một điểm yếu lộ diện, là con sói đầu đàn sẽ bị đảo chánh và ăn thịt ngay. Chắc chắn là stress của các lãnh tụ này cao ngất trời xanh.
Cuợc chiến nội bộ âm thầm diễn ra liên tục. Do đó, dù sói không muốn giao quyền lại cho ai, và tìm đủ mọi cách để triệt hạ các dối thủ tiềm năng, định luật thiên nhiên luôn đào thải kẻ yếu và cho phép kẻ mạnh nhất, tàn nhẫn nhất  ‘lãnh đạo”.
  1. 5.      Quyền lực mềm bền vững hơn trong thời “kiến thức”
Qua lịch sử nhân loại, sói lãnh tụ mang đầy đủ sắc mầu và chiến thuật: mềm, cứng và những pha lẫn giữa hai thái cực. Các lãnh tụ tôn giáo và xã hội thường không có quân đội nên phải tùy thuộc vào kỹ năng biện thuyết và tạo động lực cho đàn em cũng như tín đồ. Bù lại, ảnh hưởng của họ thường vượt thời gian và không gian. Trong khi đó, các lãnh tụ “cứng” đo sự thành công của họ bằng những chiến tích và xác người. Nhất tướng công thành vạn cốt xương. Với ước tính hơn 60 triệu người bỏ mạng dưới tay ông, Mao Trạch Đông có lẽ là con sói “vĩ đại” nhất.
Tuy nhiên, nhờ công nghệ thông tin và đám mây Internet, dân chúng khôn ra và dấu hiệu về ngày tàn của các quyền lực cứng bắt đầu với Đông Âu, mùa xuân Á Rập và những bất ổn xã hội tải Trung Quốc. Đièu quan trọng là cũng đừng nên đánh giá thấp sự phản ứng theo bản năng sinh tồn cùa các sói lãnh đạo “cứng”.
Một bài học về kỹ năng quản trị có thể soi sáng tâm trạng người dân? Hội Đồng Quản Trị của một công ty bỏ phiếu về một phi vụ sáp nhập. Phải có sự đồng thuận tuyệt đối nên khi một quản trị viên từ chối không bầu chấp thuận, mọi người còn lại thay phiên thuyết phục anh chàng cứng đầu này. Sau 2 ngày, họ báo cáo với ngài Chủ Tịch là hoàn toàn thất bại. Đến lượt ngài Chủ Tịch. Vốn xuất than là một công an làng, xã, huyện đến tỉnh, ngài không mất nhiều thì giờ. Ngài thượng cẳng tay hạ cánh chân và 10 phút sau, ông quản trị viên bò càng ra đất. Ông nói bây giờ ông sẵn sang bỏ phiếu thuận. Sau đó, Ban Quản Trị hỏi lý do gì làm ông thay đổi ý định nhanh như vậy khi gặp riêng ngài Chủ Tịch, ông trả lời,” Không ai giải thích cho tôi nghe vấn đề một cách tường tận rõ ràng như vậy”.
Sói hay cừu?
Quay lại với ông già Alan. Nhiều người hỏi thế ông là sói hay cừu? Tôi cũng muốn hoang tưởng cho mình là một con sói thông minh kiểu The Lone Wolf của văn chương Âu Mỹ. Nhưng tôi biết cá tính mình không bao giờ có thể làm sói, dù lãnh tụ hay theo đàn. Mà mình cũng không phải là cừu để làm nạn nhân của ai. Ở tuổi này, tôi  chỉ có thể làm một con khỉ già, sống trên những tang cây cao, tránh xa nanh vuốt của loài sói.
Và những đêm sáng trăng, đứng trên xa, nhìn tiếng hú gọi đàn của bầy sói và tiếng la hét kinh hoàng của đàn cừu, tôi mới hiểu tại sao Joseph Conrad nói về The Heart of Darkness. Không làm gì hơn ngoài một tấm lòng bất nhẫn… nhưng phải lặng im chấp nhận quy luật và chu kỳ của thiên nhiên.
Alan Phan

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

How to Test Your Business Ideas

URL: http://www.entrepreneur.com/article/225856
Many of the greatest inventors and entrepreneurs admit to having failed at some point in their careers, but Richard Christensen, entrepreneur and author of The Zig Zag Principle (McGraw-Hill, 2011)  says while failing may be a normal part of business and life, most of us are ill-equipped to fail efficiently.
He uses the analogy of skiing to teach entrepreneurs to take deliberate diversions on the road to achieving successto avoid the kind of catastrophic failures that can result in financial and personal ruin. "When we ski, we don't take our skis and point them directly down the mountain or we'll break our neck," says Christensen.

This approach is drastically different than what most business school graduates are taught to do. "In business, we're taught to do a performance analysis and set some big hairy goal and charge directly towards it and then we wonder why only one in ten small businesses achieve [what they set out to]," says Christensen.
Slowing down and altering your course rather than bulldozing your way towards a goal, a process which he calls zigging and zagging, not only helps achieve business success but ensures if the idea fails, it fails "efficiently." Here are his four tips to zigzag your way to success.

1. Think profitability first.
Christensen recommends new ventures begin by driving towards profitability. "Think about what's the fastest way to get to profitability, even if it's a slight diversion from your [overall] goal," says Christensen, who has now founded and co-founded 32 small businesses ventures, all with five to ten thousand dollars. Eleven of those businesses failed, while thirteen turned into million-dollar success stories. When deciding a set amount of resources you're willing to risk towards the venture, whether it’s a new business or trying out a new idea within your company, Christensen recommends devoting 65 percent of that capital towards the drive to profitability, 25 percent towards resources including staff and 10 percent towards scale.

2. Make failure efficient.
If profitability isn't achieved within the determined time frame, which for Christensen is typically three months, he calls the business idea a failure, although an "efficient" failure. Every business' time frame will be different depending on how much you’re willing to invest in the venture. "What most people do is they'll spend a year, five years, ten years with no definition chasing an idea, then they give up and they’ve wasted all that time and resources. At least if I don’t get to profitability right away, I haven’t spent a ton of money and years of dedication,” says Christensen.

3. Set your focus on goals.
After achieving profitability (the first zig), Christensen takes his business ventures on their first zag, allocating 65 percent of resources to staffing and structures and prodcedures, 25 percent to scale (expansion or franchising) and 10 percent to profitability. Zigging and zagging continues using this 65/25/10 resource allocation model, rotating through profitability, resources and scale, throughout the life of the business.

4. Slow down.
While Christensen admits companies who follow the zig zag principle will take longer to achieve their end goal, he says by setting clear goals on the amount of capital, time and people devoted to the venture, businesses are provided with greater stability and the slower speed may even reveal pleasant surprises. "You find all these hidden nuggets of gold along the way that turn into better businesses ideas than what you would have found [had you simply charged toward the goal]," says Christensen.


Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

VUA QUANG TRUNG

Quang Trung cầu hôn công chúa nhà Thanh - Hồ Văn Quang

          Rất nhiều tài liệu sử học ghi lại về triều đại Tây Sơn, trong đó có xác nhận việc Vua Quang Trung xin cầu hôn Công chúa nhà Thanh. Ðây là nàng công chúa đẹp nhất và cũng là người con gái được cưng chiều nhiều nhất của Càn Long. Nhưng, đối với chuyện này, đã có một số ít sử gia phủ nhận, cho rằng việc cầu hôn chỉ là việc đang còn trong dự tính. Dầu sao tất cả mọi vấn đề đều mang ý nghĩa của màu sắc chính trị! Bài dưới đây, người viết chỉ xin ghi lại những gì sưu tầm được, đúng hay sai, tất nhiên vẫn tùy vào cách phán xét theo suy nghĩ của từng độc giả.
          Tập 2, trang 208, của bộ "Tây Sơn Liệt Truyện", xuất bản 1986 tại Bình Định ghi rằng: "Vua Quang Trung sau khi quyết định đánh Trung Quốc, đã sai bề tôi là Chiêu Viễn Vũ Văn Dũng đi sứ sang nhà Thanh, dâng biểu xin cầu hôn và đòi lại đất 2 tỉnh Quảng Ðông, Quảng Tây. Ðiều đó không phải là do bản tâm của vua Quang Trung, chẳng qua chỉ muốn xem thử ý của nhà Thanh ra sao mà thôi, nhưng vừa lúc ấy Quang Trung bị bệnh rồi mất".
          Quyển 30, tờ 41b, "Ðại Nam Chính Biên Liệt Truyện" ghi: "Năm Nhâm Tỵ (1792), vua Quang Trung sai làm biểu văn sang nhà Thanh cầu hôn, để dò ý vua Thanh và cũng để mượn cớ gây mối binh đao, nhưng vua bị bệnh không đi được".
          Cả hai tài liệu, cho chúng ta thấy:Việc vua Quang Trung cầu hôn Công chúa nhà Thanh mới chỉ là việc dự định, và trong đó cũng còn mang thêm ý đồ bành trướng lãnh thổ Ðại Nam về phương Bắc, bằng mọi cách đòi lại cho được 2 tỉnh Quảng Ðông, Quảng Tây. Ðây là hai tỉnh thuộc nước Nam Việt thời Triệu Ðà (năm 207 trước Tây lịch) mà nhà Hán đã thôn tính.
          Năm 1913, báo "Trung Bắc Chủ Nhật", số Tết Quí Mùi, trang 20, 21, 28 dưới tựa bài: "Phải chăng vua Càn Long nhà Thanh đã bằng lòng trả lại cho vua Quang Trung tỉnh Quảng Tây để làm nơi đóng đô, và gả Công chúa". Tác giả bài báo dựa vào gia phả dòng họ Vũ, do ông Vũ Vĩnh Thứ, cháu ba đời của Vũ Văn Dũng soạn năm Bính Ngọ, niên hiệu Tự Ðức 22 (1869), trong đó có kèm tờ sắc mệnh của vua Quang Trung gửi Vũ Văn Dũng (tháng Tư Âm lịch - 1791), do một người thân cận của nhà vua cử đi (từ Phụng Hoàng Trung đô - Nghệ An). Chính người này trực tiếp mang đến trao tận tay cho Vũ Văn Dũng trong khi ông nầy đang nghỉ tại tư dinh. Bản sắc mệnh với nội dung như sau:
"Sắc,
Hải Dương Chiêu Viễn Ðại Ðô đốc Ðại Tướng quân Dực vận công thần Vũ Quốc Công tiến gia lĩnh Bắc sứ kiêm toản ứng tấu thỉnh Ðông, Tây Lưỡng Quảng dĩ khuy kỳ tâm, công chúa nhất vị dĩ kích kỳ nộ.
Thận chi! Thận chi!
Kỳ dụng binh hình thế tận tại thử hành.
Tha nhất tiền phong. Khanh kỳ nhân dã.
Khâm tại sắc mệnh.
Quang Trung tứ niên, tứ nguyệt, thập ngũ nhật."
(Sắc,
Hải Dương Chiêu Viễn Ðại Ðô đốc Ðại Tướng quân Dực vận công thần Vũ Quốc Công được tiên phong làm Chánh Sứ đi Trung Quốc, kiêm lãnh toàn quyền trong việc tâu thưa để xin lại đất hai tỉnh Quảng Ðông, Quảng Tây để dò ý và cầu hôn với một công chúa để khiêu khích tự ái.
Cẩn thận đấy! Cẩn thận đấy!
Hình thế dụng binh là ở chuyến nầy cả.
Ngày kia làm tiên phong chính là khanh đấy.
Sắc mệnh nhà vua.
Quang Trung năm thứ tư, tháng tư ngày mười lăm).
          Vũ Văn Dũng nhận sắc, dẫn đầu đoàn sứ thần Ðại Nam sang Trung Hoa, khi đến nơi, được vua Càn Long cho bệ kiến. Hình thức của việc cầu hôn cũng như xin đất đóng đô đều nằm trong âm mưu đòi lại đất xưa của Triệu Ðà, nếu giả thử vua Trung Quốc không chấp thuận, tất nhiên vua Quang Trung có cớ xuống chỉ giao cho Vũ Văn Dũng giữ việc dụng binh đánh Ðại Thanh lấy lại hai tỉnh Quảng Ðông, Quảng Tây. Theo như tài liệu trong gia phả của họ Vũ, thì vua Thanh là Càn Long đã phê ngay vào tờ biểu, rồi trao ngay cho triều thần đình nghị. Ngay ngày hôm sau, Vũ Văn Dũng được vua Thanh gọi vào bệ kiến tại Ỷ Lương Các. Vũ Văn Dũng được vào gặp vua Thanh, tiếp tục tấu xin Càn Long chuẩn cho hai yêu cầu nêu ra ngày hôm trước.
          Ngoài mặt vua Càn Long coi như chuẩn cho cả hai điều kiện, nhưng trong thâm tâm chỉ muốn trả lại một tỉnh Quảng Tây, gọi là làm đất đóng đô mà thôi, và cũng còn được gọi là "của hồi môn" cho con gái cưng của mình. Ðể chuẩn bị chu đáo cho mọi diễn biến cuộc hôn nhân, vua Càn Long giao cho bộ Lễ, sửa soạn nghi thức cưới gả, chọn ngày tốt cho Công chúa sang nước Nam vầy duyên cùng vua Quang Trung. Mọi việc tiến hành đúng theo như dự tính... Nhưng, ở đời mọi việc như đều do trời sắp xếp, vì "mưu sự tại nhân, mà thành sự tại thiên", cho nên chỉ mấy ngày sau, Vũ Văn Dũng nhận được mật tin từ Phú Xuân: "vua Quang Trung băng hà!"
          Cả đoàn sứ thần nước Nam âm thầm, buồn bã, cấp tốc trở lại Phú Xuân. Mọi người phải xem như không có chuyện gì xảy ra, giấu nhẹm hung tin, và chỉ trình lên vua Thanh: "Cả sứ đoàn phải về nước gấp, để phụng mạng mới".
          
          Bộ "Bang giao lục" thời Tây Sơn có ghi lại 3 bức thư và một bài biểu (Thỉnh hôn biểu), sau đây xin trích lại lời dịch bài biểu cầu hôn của vua Quang Trung như sau:
"Thần là kẻ áo vải, được nhờ ơn cả, lạm giữ cõi Nam. Từ khi vào triều cận nơi cung khuyết (Phạm Công Trị giả vua Quang Trung vào chầu Càn Long năm 1790) đã được đặc cách làm lễ bảo kiến vấn an. Lại được ban thưởng trọng hậu, ân sủng dồi dào. Phàm là việc mà cõi phương Nam từ xưa nay chưa ai từng được ưu hậu như thần cả. Ðến khi thần về nước, lại được đặc ân mọi bề, cấp ban thánh chỉ, ơn cao lồng lộng của nhà vua thật không sao kể ra cho xiết! Thần là kẻ nhỏ nhoi ở nơi hẻo lánh xa xôi chẳng ngờ lại được hưởng ân lộc đến thế! Tấm lòng canh cánh ngày đêm mong sao sớm được đền đáp. Song thần chưa có dịp để thực hiện. Chỉ mong được thường gõ cửa trời, gần nhìn bóng nhật, nhưng ở phương xa, núi sông cách trở. Sức muốn làm nhưng không được như ý. Hễ qua khỏi cửa ải Nam Quan thì thân cũng hóa thành sơ. Thần những mơ tưởng khúc nhạc quân thiều, ngóng trông vân hán, hằng e mình rồi cũng đến như hạng tầm thường, bị liệt ra ở ngoài vòng thanh giáo làm phụ lòng công ơn trời bể của Thánh từ! Trộm nghĩ, thánh nhân tỏ lòng giúp đỡ phiên thần để nối lại chỗ sơ thành ra thân thiết, phần việc đều cư xử như đạo xưa. Nước thần ban đầu, vua Kinh Dương Vương chịu mệnh nơi Viêm Ðế, bà Âu Cơ kết duyên cùng vua Lạc Long. Tổ nước Văn Lang mở cõi Giao Chỉ, trăm trai nối dõi, từng làm phên dậu phía Nam, may nhờ phúc ở Trung Hoa, được nổi danh là văn hiến thế đại, dẫu đã xa nhưng sử sách còn đủ để khảo xét. (Xem thêm Các vua Hùng, cùng tác giả đăng trong tạp chí Hạc Trắng, số ra tháng 8/97 của Hội Cao Niên Á Mỹ). Từ khi nhà Tống dấy lên, ràng buộc nước thần, nên mới ra ngoài vòng đức hóa, không liệt vào hạng minh đường, chỉ để như hạng hành bộc khác mà thôi. Nhà Thanh ta được trời quyết cố, rộng đến muôn phương, chỗ nào có bóng mặt trời soi đến đều coi muôn dân như chung một bọc, như con một nhà. Kính nghĩ, Ðại Hoàng đế Bệ Hạ đức ngang với trời đất, đạo cao hơn vua Hiên vua Nghiêu, vỗ về cho chư hầu mến phục, dịu dàng cho người xa hướng về không phải là kiểu tầm thường như các triều đại gần đây. Thần lạm được thánh thượng coi như con ruột, liệt vào hạng thân vương. Phận này, dù tận nơi xa khuất, nhưng tình ấy vẫn kể như vô cùng. Thiết nghĩ, muôn vật đều không giấu mình được với trời đất. Con cái không thể giấu được tính với mẹ cha, thì chuyện riêng của gia đình cũng không dám che dấu được với bậc chí tôn. Mới đây, nhà thần gặp việc không may (Mẹ vua Nguyễn Thị Ðồng mất năm 1790, Chánh cung họ Phạm mất năm 1791), thiếu người giữ việc chăm lo hương khói. Trên nền xây dựng phong hóa cũng thiếu người đỡ đần. Vậy muốn núp dưới bóng cây ngọc để bám vững vào gốc dân. Ngưỡng trông thánh triều phát tích từ nơi Trường Bạch, mang đến phúc lành cho con cháu hàng ngàn hàng ức, nối đời phồn thịnh. Lâu nay cứ việc là vua thì chọn những nơi quí hiếm để gả Công chúa chứ không có lệ lập hôn đến các phiên thần ở cõi phương xa. Phép luật đã nghiêm nhặt như thế, thì làm sao có thể vươn tới cành ngọc cho được, chỉ vì một nỗi niềm riêng tư trông ngóng, việc cứ trăn trở mãi không thôi. Ngẫm mong cành ngọc nhà trời lan rộng đến mọi chốn mọi nơi, ngõ hầu thần được hưởng phúc lành theo dấu gót lân, đem phong hóa quan thư ban ra cho mọi lẽ, những việc tề gia thuận thảo ở chốn gia đình sẽ là mẫu mực để dân trong nước học theo. Tập làm quen với nề nếp chốn Trung Hạ, gạt bỏ thói cũ, khiến thần dân trong nước thỏa niềm ước mong của vòng đức, hóa, cao sang. Mong sao dòng dõi của thần, đời đời được giữ mãi làm phiên phong, hưởng mọi sự tốt lành! Ðó là điều mong lớn nhất của thần!
          Do ở phương xa lại có việc xảy ra bất trắc nên thần đã bàn với bầy tôi, ai cũng không dám, nhưng vì thần mà họ đề nghị phải làm. Cửa vua muôn dặm, trông ngắm đăm đăm. Nay đành đánh bạo mà làm, tự nghĩ cũng cần nên cân nhắc, nhưng vì tỏ lòng thành kính, sai kẻ bồi thần sang xin triều kiến thay mặt thần, họ sẽ nói lên nỗi lòng thần muốn bày tỏ.
          Mong sao cho được đấng anh minh rủ thương, xét cho thần vì tấm lòng chân thành, trìu mến, tha thứ cho thần những lời mạo muội, táo bạo trong việc xin cầu hôn.
Thần ở biển Nam, ngóng trông sao Bắc xin kính chúc thánh thiên tử sống lâu muôn tuổi, mãi mãi là cha mẹ của dân vạn nước. Thần xiết bao lo lắng, ngóng mong!"
          Người xưa gan dạ hơn người nay nhiều! Vì nước vì nhà, vì giang sơn xã tắc, vì sanh linh, chấp nhận tất cả, không ngần ngại ăn gan rồng, uống mật gấu, để thực hiện cho bằng được chuyện ích quốc lợi dân...
          Ước gì vua Quang trung chỉ cần sống thêm chừng vài tháng nữa, chờ đến khi Vũ Văn Dũng đem tin vui về, lúc đó đất nước Việt Nam sẽ rộng lớn hơn nhiều lần như ngày nay, danh xưng Nam Việt thời Triệu Ðà vẫn được dùng lại, kinh đô Phú Xuân nay đang nằm chễnh chệ trên đất Quảng Tây! Và dĩ nhiên vị anh hùng Nguyễn Huệ của chúng ta sẽ lập thêm một hoàng hậu nữa... để sánh bước cùng Ngọc Hân Công Chúa, nâng con số lên đến 3. Suy cho cùng, tuy lập hơi nhiều Hoàng Hậu thật, nhưng nếu so với vua Ðinh Tiên Hoàng, hoặc vua Lê Ðại Hành thì vua Quang Trung vẫn còn ít hơn!!!

          HỒ VĂN QUANG